An Giang, Một Ngày Dài và Tiếng Click
Mặt trời An Giang thức giấc không bao giờ vội vã. Những tia nắng đầu tiên rắc vàng lên dòng sông Hậu hiền hòa, đánh thức những con đò nhỏ neo đậu bên bến và xua đi màn sương mỏng còn vương trên những rặng dừa xanh ngắt. Hoàng, như bao người dân Long Xuyên khác, thường bắt đầu ngày mới bằng tách cà phê sữa đá đậm đặc, ngồi trước hiên nhà nhìn ra con hẻm nhỏ. Cuộc sống nơi đây chảy trôi chậm rãi, mang theo mùi phù sa, tiếng rao hàng của người bán bánh bò và cả những hy vọng giản dị về một tương lai tốt đẹp hơn. Hoàng cũng có những hy vọng ấy, nhưng của anh lại ẩn sâu trong một thế giới khác, một thế giới ảo ảnh mà anh đã lỡ bước chân vào: thế giới của những cú “click vào mg188 tại An Giang cả ngày”.
Ban đầu, đó chỉ là sự tò mò. Một người bạn kể về những khoản tiền dễ dàng kiếm được chỉ bằng vài cú chạm nhẹ trên màn hình điện thoại. Hoàng, với đồng lương công nhân còm cõi không đủ trang trải cho gánh nặng gia đình, đã bị cuốn hút. Anh nhớ như in buổi chiều định mệnh ấy, khi anh lần đầu tiên gõ tìm “mg188” trên trình duyệt. Giao diện sáng loáng, những lời mời gọi hấp dẫn, và cảm giác hưng phấn khi đặt cược thử vài chục nghìn đồng. Và rồi, thắng. Một chiến thắng nhỏ, nhưng đủ để thắp lên ngọn lửa tham lam và ảo tưởng trong tâm trí anh.
Một ngày ở An Giang của Hoàng giờ đây không còn được đo bằng nhịp sống bình yên ven sông. Nó được đong đếm bằng những phiên cược. Buổi sáng, khi người ta còn đang quẩy gánh ra chợ, Hoàng đã dán mắt vào màn hình. Tiếng chim hót ngoài cửa sổ, tiếng xe cộ lướt qua đường lớn, tất cả đều mờ nhạt. Chỉ còn lại những con số nhảy múa, những kèo cược thay đổi liên tục, và tiếng “click” khô khốc từ đầu ngón tay anh. Từ chỗ chỉ là “thử vận may”, nó đã biến thành một phần không thể thiếu, một cơn nghiện âm ỉ gặm nhấm.
Vợ Hoàng, một người phụ nữ hiền lành và tần tảo, bắt đầu nhận ra sự khác lạ. Hoàng ít nói hơn, đôi mắt thâm quầng, và thường xuyên giật mình khi chuông điện thoại reo. Bữa cơm gia đình cũng trở nên vội vã, anh chỉ ăn qua loa rồi lại trốn vào góc phòng, đôi mắt dán chặt vào chiếc smartphone. Anh nói dối về những ca làm thêm, về những dự án đột xuất, nhưng mùi khói thuốc và sự im lặng đáng sợ của anh đã tố cáo tất cả. Đôi khi, giữa màn đêm An Giang tĩnh mịch, Hoàng vẫn lén lút ngồi dậy, màn hình điện thoại hắt lên khuôn mặt anh một ánh sáng xanh nhợt nhạt, những cú click lặp đi lặp lại như một lời thỉnh cầu vô vọng.
Những khoản tiền thắng nhỏ ban đầu nhanh chóng bị nuốt chửng bởi những ván thua lớn hơn. Sự hưng phấn ban đầu nhường chỗ cho nỗi lo âu tột độ. Mỗi cú “click” giờ đây không còn là niềm vui, mà là gánh nặng. Nó là hy vọng cuối cùng để gỡ gạc, là sợi dây mỏng manh níu giữ anh khỏi vực thẳm. Hoàng bắt đầu vay mượn. Từ bạn bè, đồng nghiệp, rồi đến những khoản vay nặng lãi “nóng” để duy trì cuộc chơi. Anh tự nhủ: “Chỉ một lần này nữa thôi, lần này chắc chắn sẽ thắng lớn, rồi sẽ ngừng.” Nhưng “lần này” không bao giờ là lần cuối. Vòng xoáy của mg188 cứ thế cuốn anh đi, xa dần khỏi thực tại.
Dòng sông Hậu vẫn miệt mài chảy xuôi ra biển lớn, những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài vô tận. Cuộc sống An Giang vẫn bình dị, an yên, không hề hay biết về cuộc chiến nội tâm dữ dội của Hoàng. Anh trở thành một phần của thế giới ngầm kỹ thuật số, một bóng hình mờ nhạt giữa hàng triệu người khác cũng đang “click vào mg188 cả ngày”. Ánh mắt anh không còn phản chiếu vẻ đẹp của miền Tây sông nước mà chỉ còn sự mệt mỏi, ẩn chứa một nỗi sợ hãi vô hình. Anh đã bỏ lỡ bao nhiêu buổi tối cùng con trẻ, bao nhiêu lời tâm sự của vợ, bao nhiêu bữa cơm ấm cúng chỉ vì những con số và những cú click vô tri.
Có những lúc, Hoàng tựa đầu vào tường, nghe tiếng gió luồn qua khe cửa, tiếng côn trùng rả rích ngoài vườn. Anh nhìn bàn tay mình, bàn tay đã từng chai sần vì lao động, giờ đây lại quen thuộc với việc chạm vào màn hình cảm ứng. Anh tự hỏi, bao giờ thì anh mới thoát ra được? Bao giờ thì anh mới lại thấy được vẻ đẹp của bình minh An Giang mà không bị che khuất bởi ánh sáng xanh của chiếc điện thoại? Câu trả lời vẫn lửng lơ trong không khí, hòa lẫn vào màn đêm tĩnh mịch, chỉ có tiếng thở dài của anh và những cú click vô vọng vẫn còn vang vọng.